Câu chuyện tự do cá nhân rốt cuộc không có trong bộ sách tham khảo của tuổi thơ mình. Thế nên giờ, mình lại lục lọi dữ liệu tiếp sang cái chapter cuộc sống hôn nhân 😅.
Mình bước vào hôn nhân với tâm thế như một người nhân viên mới ra trường 😆Mình háo hức vì cuối cùng đã được nhận vào công ty mơ ước 🤣, mang theo dư âm của tình yêu lãng mạn và niềm tin rằng mọi thứ sẽ “vào guồng”. Nhưng rồi thời gian trôi qua, mình hoảng hốt nhận ra: hóa ra “công ty” này chẳng có nổi một cái process hay manual nào rõ ràng. Một “start-up” mang tên Gia đình nhỏ đang loay hoay giữa hai người đồng sáng lập… đều thiếu kinh nghiệm 😅
Câu chuyện “em đúng, anh sai”… à không, “anh nên” 😝😅
Khi lập gia đình, mình nghiễm nhiên mang theo “chuẩn mực đúng đắn” của bản thân và áp dụng cho chồng như một quy trình ISO nội bộ 🤣. Nhưng vấn đề của bộ máy nhỏ mới được thành lập là cái “chuẩn mực đúng đắn” của mình vốn chỉ mang tính tương đối cá nhân. Cái tốt của mình chưa chắc đã là ưu tiên của chồng.
Thế là mâu thuẫn nảy sinh giữa kỳ vọng “anh nên làm thế này vì nó đúng” và thực tế “anh không làm những cái nên ấy”. Tình huống ngược lại cũng y như vậy: mình không làm những điều chồng xem trọng là quan trọng.
Hai con người, hai hệ tiêu chuẩn, va vào nhau tạo ra những điều khó chịu rất… đời, từ chuyện nhỏ như dọn dẹp nhà cửa đến những quyết định lớn hơn.
Sao anh không đi ngủ sớm???
Để mình kể một câu chuyện mà giờ nghĩ lại thì buồn cười, nhỏ như sợi tóc thôi 😅. Nhưng hồi mới lấy chồng, trời ơi, mình siêu siêu khó chịu. Mà mình cũng đoán cái chuyện “sao anh không ngủ sớm” từng là một nỗi ám ảnh của chồng mình trong thời kỳ đầu hôn nhân.
Mình vốn là người có quy tắc ngủ sớm. Từ nhỏ đã được nuôi dạy trong gia đình không bao giờ ngủ muộn: sau 9 giờ là bố mẹ ép đi ngủ để sáng dậy học. Thế là cái việc ngủ sớm, cứ tầm 10h giờ là hai mắt cụp lại không thể mở nổi, 11h phải tắt đèn như một đồng hồ sinh học được gắn vào ADN của mình. Ngủ sớm tốt cho sức khỏe, tốt cho tinh thần… nói chung là một điều hiển nhiên mà mình nghĩ là ai cũng “nên” thế :)))))
Nhưng chồng mình thì kề cà làm này làm kia, và đỉnh điểm là có thời gian… gọi điện thoại về Việt Nam sau 11h30 tối 😭. Anh nói chuyện điện thoại giữa đêm khuya, còn mình, người chỉ có thể ngủ trong yên tĩnh thì nằm trằn trọc trong sự khó chịu vô cùng.
Thế là mình bực bội, khóc lóc giữa khuya, và hiển nhiên là cuộc cãi vã “tranh luận đêm khuya” bắt đầu từ một chuyện cỏn con như vậy. Một câu hỏi nhỏ xíu mà hồi đó mình ném ra với tất cả sự tổn thương và khó chịu:”Sao anh không đi ngủ sớm…??”
Ranh giới của tự do cá nhân trong một gia đình
Giờ ngẫm lại, điều mình ước được biết sớm hơn chính là ranh giới của tự do cá nhân trong một gia đình. Sống cùng nhau cũng giống như làm việc trong một tổ chức: bạn có quyền tự do trong quyết định, miễn là việc đó nằm trong phạm vi trách nhiệm của mình.
Còn khi việc đó xâm phạm vào không gian chung, thì cần có sự điều chỉnh giữa các thành viên, hay nói đơn giản là hai vợ chồng phải “hội ý”.
Trong câu chuyện của mình:
-chuyện chồng ngủ sớm hay muộn là tự do cá nhân của anh ấy;
-nhưng chuyện gọi điện thoại ồn ào lúc nửa đêm lại xâm phạm vào tự do cá nhân của mình
Vậy nên khi mình rành mạch trong cái ranh giới của sự điều chỉnh thì cả hai bên sẽ cảm thấy dễ chịu và được thuyết phục hơn. Ước gì hồi ấy có một chút thấu hiểu, và một chút nhường nhau…đã có thể cứu vớt được những “cuộc cãi vã nghiêm trọng lúc 1 giờ sáng” 😅
Khi mình học cách chấp nhận tự do của người khác
Như bạn thấy đấy, mãi sau này mình mới chấp nhận được sự thật sau rất nhiều lần chật vật và đắng cay😅. Rốt cuộc thì:
Cái “chuẩn mực đúng đắn” của mình, từ phiên bản “anh sai, em đúng” cho đến phiên bản nhẹ nhàng hơn “anh nên”, đều là chế độ mặc định của mình, Nó có thể đúng với mình nhưng chưa chắc phù hợp với người khác.
Thế nhưng, quyền tự do của một cá nhân cũng nên dừng lại khi nó chạm vào ranh giới tự do của người khác.
Lấy vợ hay chồng cũng như “sống chung với lũ”: bạn biết rằng nước không thể rút ngay lập tức, chỉ có cách là thích nghi. Như chuyện ngủ khuya của chồng mình: sau này có con, tự nhiên anh ấy còn ngủ sớm hơn cả mình 😆. Đến mức mình lại khó chịu vì sự ngủ quên của anh… (ôi những người vợ, có bao giờ hết khó chịu với chồng không :)) Nên vấn đề sẽ không bao giờ hết trừ khi bạn học được cách phân xử vấn đề.
Học cách yêu thương đúng cách
Rốt cuộc, mình không thể thay đổi một người trưởng thành khi họ chưa muốn thay đổi. Tuổi thơ mình chưa bao giờ học tập nghiêm túc về khái niệm “tự do cá nhân”, nên đến khi trưởng thành, mình mới từng bước mò mẫm học lại cách tôn trọng không gian của người khác. Yêu một người không phải là chỉnh họ theo tiêu chuẩn “phải” hay “nên” của mình, mà là để họ có không gian để trưởng thành theo cách của họ, và để mình trưởng thành theo cách của mình.
Công ty start-up hai thành viên nhà mình sau một thời gian hoạt động ổn định, lại đối mặt với những thách thức mới khi có thêm “thành viên gia nhập”. Những thành viên này náo động vô cùng, và không biết gì về quy tắc luật lệ đã có. Việc của họ là thách thức khả năng thích nghi cũng như chịu đựng của bạn. Tự do còn là gì nữa khi bạn trở thành người canh gác an toàn 24/7 cho những thành viên mong manh và yếu ớt , những đứa trẻ đáng yêu, cũng như… đáng bực vô cùng 😅.
Chờ tiếp phần 3 :))))